Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH

 


CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH

CHÚA NHẬT CHÚA CHIÊN LÀNH

26/4/2026

Lời Chúa: Ga 10,1-10

Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ.” Đức Giê-su kể cho họ nghe dụ ngôn đó. Nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ.

Vậy, Đức Giê-su lại nói: “Thật, tôi bảo thật các ông: Tôi là cửa cho chiên ra vào. Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp; nhưng chiên đã không nghe họ. Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào.”

Suy Niệm:

Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu dùng hình ảnh việc chăn chiên – một công việc rất quen thuộc với người Do Thái – để nói về mối tương quan mật thiết giữa Người với Chúa Cha và với các môn đệ.

Chiên được nhốt trong ràn, trong chuồng. Chúa Giêsu nhận mình là Cửa cho chiên ra vào và là Mục tử chăn dắt chiên. Qua Cửa Giêsu, tất cả chiên được đi vào đồng cỏ, nơi có nguồn suối sự sống.

Đối với người Kitô hữu, Chúa Giêsu là Đấng Trung Gian, là Cửa và là Con Đường duy nhất dẫn đến Chúa Cha: “Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6). Lề luật giúp con người tránh xa tội lỗi, nhưng chỉ có Chúa Giêsu mới cứu nhân loại khỏi ách tội lỗi và sự chết đời đời.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu mục tử nhân lành, xin ban cho các vị đang có trách nhiệm hướng dẫn và lãnh đạo dân Chúa, biết noi gương Chúa Giêsu, đến để làm cho chiên được sống và sống dồi dào qua đời sống hy sinh, dấn thân và phục vụ. Amen.

CHÚA NHẬT III PHỤC SINH

 


CHÚA NHẬT III PHỤC SINH

19/4/2026

 

Lời Chúa: Lc 24,13-35

Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” Đức Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy?” Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói ; còn chính Người thì họ không thấy.”

Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao? Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”

Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.” Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

Suy Niệm:

Câu chuyện hai môn đệ đi về làng Emmau cũng là câu chuyện của hết thảy chúng ta, của mỗi người chúng ta. Chúng ta cũng đi theo Chúa Giêsu, cũng đã tin tưởng vào Ngài. Nhiều khi chúng ta chán nản, vì điều chúng ta trông mong, điều chúng ta cầu xin, mặc dầu rất thiết thân, nhưng cầu mãi, trông hoài mà vẫn chưa được, có khi chúng ta cảm thấy thất vọng.

Tương tự như hai môn đệ làng Emaus, chúng ta chỉ có thể hết chán chường khi biết nhìn Thập Giá Đức Giêsu là nguồn cứu độ” không còn đi theo Chúa với tư tưởng thực dụng và lợi ích trần gian nữa. Hơn thế, phải biết chạy đến nguồn an ủi Lời Chúa vì “Lời chúa là ngọn đèn soi con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi” (Tv 119,105), và cũng biết đón nhận Đức Giêsu Phục Sinh qua Bí Tích Thánh Thể, là dấu chỉ sự hiện diện của Người.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, mỗi khi gặp khó khăn, gặp thử thách gian nan, chán nản khổ đau hay cám dỗ, xin cho chúng con biết tìm đến với Chúa, vì Chúa luôn đồng hành, ở bên cạnh và chờ đón chúng ta.

Xin cho chúng con luôn xác tín: đón nhận Lời hằng sống của Chúa, bằng việc đọc Kinh Thánh, và nhất là đến với Chúa qua việc lãnh nhận bí tích Thánh Thể. Đó là hai nguồn sinh lực mang lại sức sống mạnh mẽ cho chúng con, để cho chúng con có thể vượt qua mọi sự. Amen.

CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH

 


CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH

12/4/2026

Lời Chúa: Ga 20,19-31

Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em”. Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ”.

Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”. Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em”. Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin”. Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”

Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để nhờ tin mà được sự sống nhờ danh Người.

Suy Niệm:

Sau khi sống lại, Chúa Giêsu đến với các môn đệ của Ngài, thì lời đầu tiên mà Chúa nói với các môn đệ là “Bình an cho anh em”.

Trong cuộc sống của mỗi con người ngoài những điều kiện cần để cho cho thể xác sống được như: ăn, uống… thì về phần tâm hồn con người cũng rất cần đến “Sự Bình An” để cho cuộc sống được vui tươi, hạnh phúc.

Cho dù chúng ta được sống trong sung túc giàu sang, nhà cao cửa rộng, ăn ngon mặc đẹp, nhưng tâm hồn luôn lo âu, sợ hãi, hồi hộp bất an, thì cuộc sống chỉ có bất hạnh.

Nếu muốn có được cuộc sống “Bình an” thực sự, chúng ta phải tìm đến với Chúa Giêsu, và đặt hoàn toàn niềm tin vào Ngài. Bởi vì, chỉ có Ngài mới đem lại cho ta sự bình an thực sự mà thôi.

Tin tưởng tuyệt đối vào Ngài và tuân giữ các điều Ngài dậy thì dù cuộc đời có nhiều biến động bể dâu, có nhiều trắc trở gian nan đến đâu đi nữa, thì chúng ta vẫn giữ được một tâm hồn bình an.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, Chúa đã sống lại để khẳng định cho chúng con  biết Chúa đã chiến thắng tử thần. Xin cho chúng con biết tin tưởng tuyệt đối vào Ngài, để luôn được sống trong Chúa và vượt qua mọi thử thách ở trần gian.

Mỗi ngày chúng con có Chúa bên cạnh và Chúa sẽ gìn giữ tâm hồn và thể xác chúng con trong sự bình an, mà chỉ có Chúa mới ban cho chúng con được. Amen.

CHÚA NHẬT PHỤC SINH

 


CHÚA NHẬT PHỤC SINH

5/4/2026

Lời Chúa: Ga 20,1-9

Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”

Ông Phê-rô và môn đệ kia liền đi ra mộ. Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phê-rô và đã tới mộ trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng : theo Kinh Thánh, Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết.

Suy Niệm:

Nếu Chúa không sống lại từ cõi chết thì như Thánh Phaolô Tông Đồ nói: tất cả nền tảng đức tin của chúng ta hoàn toàn sụp đổ, vô ý nghĩa và cuộc khổ nạn của Chúa Kitô trở thành một tin buồn chứ không phải Tin Vui.

Sự Phục Sinh của Chúa cho chúng ta thấy rõ tình yêu mạnh hơn sự chết và tội lỗi của con người. Chúa Kitô sống lại, Ngài cũng mời gọi chúng ta cùng sống lại với Ngài để đem niềm tin yêu Phục Sinh này đến cho mọi người, đó chính là nguồn mạch của yêu thương. Vì thế, tiếng nói cuối cùng không phải là của sự dữ và tội ác, mà là lòng xót thương và tha thứ của Thiên Chúa. Sự Phục Sinh của Chúa Giêsu đã đổi mới tâm hồn tội lỗi của chúng ta trở nên đền thờ của Ngài, làm cho cuộc sống của chúng ta tràn đầy niềm tin và hy vọng.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã phục sinh, đã đem đến cho nhân loại một tin vui là con người nếu tin vào Thiên Chúa, đi theo con đường Ngài giới thiệu, sẽ được sống lại và sống bên cạnh Thiên Chúa, xin cho mỗi người luôn xác tín lại niềm tin của mình, đặc biệt là cho niềm tin đó luôn sống động trong mọi hoàn cảnh, để loan tin vui phục sinh cho tha nhân, cho thế giới. Amen. Alleluia.