Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2026

CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN

 


CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN
Ngày
30/8/2026

Lời Chúa: Mt 16,21-27

Từ khi ông Phê-rô tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống, thì Đức Giê-su bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy. Ông Phê-rô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!” Nhưng Đức Giê-su quay lại bảo ông Phê-rô: “Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người”.

Rồi Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?

“Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên sứ của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm”.

Suy Niệm:

Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy tư tưởng chính yếu được đúc kết thành những chữ: từ bỏ mình, vác thập giá mình và bước theo Chúa Giêsu.

Cuộc sống là một chuỗi những sự chọn lựa. Chọn lựa đi đôi với từ bỏ. Chọn lấy cái này thì đương nhiên chấp nhận từ bỏ cái kia. Đó là quy luật tất yếu của cuộc sống. Chọn lựa theo Chúa thì phải từ bỏ mình, vác thập giá mình và đi theo Chúa.

Chúng ta thử nghĩ xem: từ bỏ mình, vác thập giá mà không theo Chúa Giêsu cũng không được. Hay theo Chúa Giêsu mà không tử bỏ mình thì càng không được hơn nữa. Do đó cách tốt nhất cho người môn đệ là từ bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày và đi theo Chúa Giêsu.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy con bài học từ bỏ, vác thập giá, và đi theo Chúa, không phải chỉ là bài học trên lý thuyết. Nhưng chính Chúa đã bước vào và đi trọn con đường ấy. Chúa quên mình tự hủy, sống đơn nghèo cho đến chết để con trở nên giàu có. Chúa hy sinh mạng sống để cho con được sống muôn đời.

Xin cho con biết khôn ngoan lựa chọn mà đi đúng con đường Chúa đã đi qua, mà vui vẻ hiên ngang vác thập giá đời mình trên con đường thênh thang rộng mở, bước từng bước theo Chúa mỗi ngày. Amen.

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2026

CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN

 


CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN
Ngày
27/8/2023

Lời Chúa: Mt 16,13-20

Khi ấy, Đức Giê-su đến miền Xê-da-rê Phi-líp-phê, Người hỏi các môn đệ rằng: “Người ta nói Con Người là ai”? Các ông thưa: “Kẻ thì nói là ông Gio-an Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, người khác lại cho là ông Giê-rê-mi-a hay một trong các vị ngôn sứ”. Đức Giê-su lại hỏi: “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai?” Ông Si-môn Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Đức Giê-su nói với ông: “Này anh Si-môn con ông Giô-na, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh ràng buộc điều gì, trên trời cũng sẽ ràng buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.” Rồi Người cấm các môn đệ không được nói cho ai biết Người là Đấng Ki-tô.

Suy Niệm:

Còn anh em, anh em bảo Thầy à ai?” Có thể nói đây là câu hỏi quan trọng nhất mà Chúa Giê-su từng đặt ra cho các môn đệ. Người không hỏi về kiến thức hay lề luật, nhưng về một điều mang tính sinh tử hơn: mối tương quan giữa Người với các môn đệ.

Hôm nay sau hơn hai ngàn năm, Chúa vẫn đang nhìn vào từng người chúng ta và hỏi: “Còn con, con bảo Thầy là ai?” Đây không phải là câu hỏi dành cho trí óc, nhưng dành cho trái tim. Chúng ta có thể biết nhiều về Chúa qua sách vở, nhưng lại ít chú trọng chất lượng sống mối tương quan với Ngài mỗi ngày. Có nhiều người giỏi giáo lý, thuộc Kinh thánh, thông thạo giáo luật, nhưng nếu chưa sống mối tương quan thân thiết với Ngài, vẫn không thể trả lời được câu hỏi ấy. Có người tuyên bố: “Chúa là tất cả đối với con”, nhưng để tiền bạc chi phối mọi quyết định, dành thời gian lướt mạng, không thể dành năm phút để cầu nguyện, thì câu trả lời cho họ là: “Chúa chưa phải là trung tâm đời bạn đâu!”

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Đấng Cứu độ, là niềm hy vọng, là tình yêu lớn nhất đời con. Xin cho con không chỉ tuyên xưng Chúa bằng lời nói, nhưng bằng chính trái tim và cuộc sống của mình. Amen.

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2026

CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN

 


CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN
Ngày
16/8/2026

Lời Chúa: Mt 15,21-28

Khi ấy, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn, thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở vùng ấy đi ra, kêu lên rằng: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm”! Nhưng Người không đáp lại một lời.

Các môn đệ lại gần xin với Người rằng: “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi”! Người đáp: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi”. Nhưng bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”! Người đáp: “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con”. Bà ấy nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống”. Bấy giờ Đức Giê-su đáp: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy”. Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh.

Suy Niệm:

Trang Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngưỡng tấm gương đức tin của người phụ nữ Canaan - một người ngoại giáo nhưng đã thể hiện lòng tin kiên vững và khiêm tốn trước mặt Chúa Giêsu.

Niềm tin ấy đã khiến Chúa Giêsu phải khen ngợi và làm phép lạ theo ý bà xin. Hãy học hỏi nơi bà cách kiên trì cầu nguyện và tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng của Thiên Chúa, ngay cả khi gặp những thử thách và khó khăn trong cuộc sống.

Cầu Nguyện:

Trong hành trình tiến về nhà Cha, đức tin là đuốc sáng chỉ đường, nhưng đức tin chỉ cháy sáng khi chúng ta thực sự tín thác vào Chúa, một sự tín thác vì lòng mến yêu.

Xin Chúa ban cho chúng con có được đức tin mạnh mẽ như người phụ nữ Canaan: luôn khiêm tốn, luôn kiên trì và luôn tin tưởng rằng: Chúa yêu thương chúng con. Khi có một lòng tin như thế, chúng con sẽ cảm nhận được rằng Chúa luôn đồng hành và ban điều tốt đẹp nhất cho cuộc đời chúng con. Amen.

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2026

CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN

 


CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN
Ngày
9/8/2026

Lời Chúa: Mt 14,22-33

Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán đám đông. Sau khi giải tán đám đông, Người đi riêng lên núi mà cầu nguyện.

Chiều đến, Người vẫn ở đó một mình, còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ nhiều dặm, bị sóng đánh vì ngược gió. Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “Ma đấy!”, và sợ hãi la lên.

Đức Giê-su liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Ông Phê-rô liền thưa với Người: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài”.

Đức Giê-su bảo ông: “Cứ đến!” Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với!” Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: “Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?” Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay.

Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!”

Suy Niệm:

Tin tưởng vào Lời của Chúa, Phêrô bước xuống thuyền đi trên mặt nước và đến với Ngài. Nhưng khi thấy gió thổi, ông sợ hãi và la lên, và rồi ông bắt đầu chìm. Cơn gió nổi lên làm ông phân tâm. Ông chìm vì ông không còn nhìn vào Chúa, vì ông không còn coi Chúa là điểm đến trong hành trình ‘đi trên nước’ của mình.

Các kitô hữu trong hành trình đức tin của mình cũng vậy. Bao lâu chúng ta còn nhìn lên Chúa, bao lâu còn tập trung vào Chúa, còn coi Chúa là mục tiêu của đời mình thì bấy lâu chúng ta còn có thể “đi trên mặt nước” mà đến với Ngài.

Câu chuyện của Phêrô hôm nay cũng là câu chuyện cuộc đời của mỗi người chúng ta trong hành trình theo Chúa khi sống giữa trần gian này.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, để có thể đi theo và đến được với Chúa, mỗi chúng con phải tập trung nhìn thẳng vào Chúa, đó là lúc chúng con sống với Chúa trong kinh nguyện hàng ngày, trong mỗi thánh lễ và không để “những chuyện thế gian” làm chúng con chia trí. Có vậy con mới đi trọn vẹn tới Chúa là mục tiêu đời mình.

Xin cho con vững tin để con luôn biết chăm chú nhìn Chúa là lẽ sống của con, nhờ đó con có được Chúa trong cuộc sống đời con mà bước đi theo Ngài. Amen.

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN

 


CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN

Ngày 2/8/2026

Lời Chúa: Mt 14,13-21

Nghe tin ấy, Đức Giêsu lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người. Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ.

Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.” Đức Giêsu bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.” Các ông đáp: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!” Người bảo: “Đem lại đây cho Thầy!”

Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho dân chúng. Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

Suy Niệm:

Trình thuật Tin Mừng hôm nay cho ta biết, Đức Giêsu đã làm phép lạ từ 5 chiếc bánh và 2 con cá cho 5 ngàn người ăn. Mọi người được ăn no theo nhu cầu của mình. Họ được no nê và còn dư lại 12 giỏ đầy. Câu chuyện cho thấy lòng thương xót của Đức Giêsu, nhưng đừng quên rằng, khi làm phép lạ Chúa cần sự cộng tác của chúng ta, mà cụ thể là 5 chiếc bánh và hai con cá của cậu bé, cũng như sự trợ giúp của các Tông đồ.

Do đó, chúng ta đừng cho rằng việc đóng góp của chúng ta quá nhỏ bé và chẳng tạo nên khác biệt. Vì thế, chúng ta cho phép mình không làm gì cả. Mọi sự đều có ích lợi. Chút men có thể làm nên tấm bánh. Hơn nữa, gương mẫu của chúng ta có thể gợi lên sự đáp trả nơi người khác.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, Đấng nhân hậu, chúng con tạ ơn Chúa vì đã luôn chạnh lòng thương trước những đói khát của chúng con. Xin cho mỗi người chúng con khi đến tham dự Thánh lễ, biết siêng năng mở lòng ra để đón nhận lương thực thần linh là Lời Chúa và Thánh Thể. Đồng thời, xin cho chúng con cũng biết quảng đại trao ban “năm chiếc bánh và hai con cá” của đời mình – là một chút thời gian, tài năng, hay một sự chia sẻ cụ thể – để cùng với Chúa, chúng con đem lại niềm vui, và xoa dịu những nỗi đau của anh chị em chung quanh. Amen.

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026

CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN


 

CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN
Ngày
26/7/2026

Lời Chúa: Mt 13,44-52

Khi ấy, Đức Giê-su kể cho dân chúng dụ ngôn này: “Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy.

“Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy.

“Nước Trời lại còn giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên sứ sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, rồi quăng chúng vào lò lửa; ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.

“Anh em có hiểu tất cả những điều ấy không?”. Họ đáp: “Thưa hiểu”. Người bảo họ: “Bởi vậy, bất cứ kinh sư nào đã được học hỏi về Nước Trời, thì cũng giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ”.

Suy Niệm:

Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giê-su giới thiệu cho chúng ta một kho báu. Kho báu này vượt trên mọi loại kho báu khác trên trần gian, vì kho báu đó hiện hữu có giá trị tuyệt đối, trường tồn vĩnh cửu, không có mối mọt nào, không có kẻ gian nào có thể tước đoạt khỏi bàn tay chúng ta, đó là: Kho Báu Nước Trời.

Nhưng để sở hữu kho báu, hay nói cách khác muốn chiếm đoạt được kho báu này, chúng ta phải đầu tư bằng cách bán đi tất cả những gì mình có thì mới có thể chiếm đoạt được. Để chiếm đoạt được kho báu Nước Trời chúng ta phải dùng cả đời sống của mình mà kính thờ Thiên Chúa và yêu thương phục vụ anh chị em.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giê-su, chúng con xin ca ngợi và cảm tạ Chúa, vì đã thương mà mặc khải cho chúng con mầu nhiệm Nước Trời, cho chúng con biết cuộc sống ở trên trần gian này chỉ mang một mục đích duy nhất là tìm kiếm và chiếm hữu lấy kho báu Nước Trời.

Xin ban ơn giúp sức cho chúng con, để mọi ngày trong cuộc sống trần gian này chúng con biết thực thi ý Chúa. Yêu thương và phụng sự Chúa trong tha nhân. Hầu xứng đáng lãnh nhận kho báu Nước Trời mà Chúa đã dành sẵn cho những kẻ trung thành phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân trong cuộc sống hàng ngày trên trần gian này. Amen.

 

 

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2026

CHÚA NHẬT 16 THƯỜNG NIÊN

 


CHÚA NHẬT 16 THƯỜNG NIÊN
Ngày
19/7/2026

Lời Chúa: Mt 13,24-43

Khi ấy, Đức Giê-su trình bày cho dân chúng nghe dụ ngôn sau đây: “Nước Trời ví như chuyện người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất. Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện. Đầy tớ mới đến thưa chủ nhà rằng:’ Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy?’  Ông đáp:’ Kẻ thù đã làm đó!’ Đầy tớ nói: “Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom lại không?’ Ông đáp: ‘Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt: Hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi”.

Đức Giê-su còn trình bày cho họ nghe một dụ ngôn khác. Người nói: “Nước Trời cũng giống như chuyện hạt cải người nọ lấy gieo trong ruộng mình. Tuy nó là loại nhỏ nhất trong tất cả các hạt giống, nhưng khi lớn lên, thì lại là thứ rau lớn nhất ; nó trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được”.

Người còn kể cho họ một dụ ngôn khác: “Nước Trời cũng giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men.”

Tất cả các điều ấy, Đức Giê-su dùng dụ ngôn mà nói với đám đông ; và Người không nói gì với họ mà không dùng dụ ngôn, hầu ứng nghiệm lời ngôn sứ đã nói: Mở miệng ra, tôi sẽ kể dụ ngôn, công bố những điều được giữ kín từ tạo thiên lập địa.

Bấy giờ, Đức Giê-su bỏ đám đông mà về nhà. Các môn đệ lại gần Người và thưa rằng: “Xin Thầy giải nghĩa dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe.” Người đáp: “Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần. Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là quỷ dữ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên sứ. Vậy, như người ta gom cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi thế nào, thì đến ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy. Con Người sẽ sai các thiên sứ của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước của Người, rồi quăng chúng vào lò lửa ; ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ. Ai có tai thì nghe.”

Suy Niệm: 

Nước Trời ở trần gian lẫn lộn cả người lành kẻ dữ, người tốt kẻ xấu lẫn lộn. Ngay trong con người ta cũng có khuynh hướng tốt và khuynh hướng xấu đồng tồn tại. Ta không nên có thái độ của những người tôi tớ trong dụ ngôn, là khó chịu, bực tức. Nên có thái độ như ông chủ: bình tĩnh chấp nhận thực trạng, tích cực bồi dưỡng những yếu tố tốt và khắc phục những yếu tố xấu, lạc quan tin tưởng vào sức mạnh của cái tốt.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, kẻ dữ và người xấu, trước hết là chính con, mà Chúa vẫn kiên nhẫn đợi chờ con thống hối. Lòng nhân từ Chúa thật là mầu nhiệm. Chúa chỉ muốn chờ đợi con hối cải để được hạnh phúc. Chúa luôn hy vọng nơi con, xin cho con biết trông cậy nơi Chúa. Chúa kiên nhẫn với con, xin cho con biết kiên nhẫn với chính mình. Dù con sa đi ngã lại, dù con quá yếu hèn, xin Chúa giúp con biết tin vào tình thương và ơn thánh Chúa. Xin cho con luôn luôn trung thành với Chúa. Amen.