CHÚA
NHẬT 4 MÙA CHAY
19/3/2023
Lời Chúa: Ga 9,1-41
Khi ấy, ra khỏi Đền Thờ,
Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh. Các môn đệ hỏi Người:
“Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ
anh ta?” Đức Giê-su trả lời: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ
anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của
Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh. Chúng ta phải thực hiện công trình của
Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc
được. Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian”.
Nói xong, Đức Giê-su nhổ
nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù, rồi bảo anh
ta: “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa” (Si-lô-ác có nghĩa là: người được sai
phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được.
Các người láng giềng và
những kẻ trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới nói: “Hắn không phải là người
vẫn ngồi ăn xin đó sao?” Có người nói: “Chính hắn đó!” Kẻ khác lại rằng:
“Không phải đâu! Nhưng là một đứa nào giống hắn đó thôi!” Còn anh ta thì quả
quyết: “Chính tôi đây!” Người ta liền hỏi anh: “Vậy, làm sao mắt anh lại
mở ra được như thế?” Anh ta trả lời: “Người tên là Giê-su đã trộn một chút
bùn, xức vào mắt tôi, rồi bảo: ‘Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa.’ Tôi đã đi, đã
rửa và tôi nhìn thấy.” Họ lại hỏi anh: “Ông ấy ở đâu?” Anh ta đáp: “Tôi
không biết.”
Họ dẫn kẻ trước đây bị mù
đến với những người Pha-ri-sêu. Nhưng ngày Đức Giê-su trộn chút bùn và làm
cho mắt anh ta mở ra lại là ngày sa-bát. Vậy, các người Pha-ri-sêu hỏi
thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Anh trả lời: “Ông ấy lấy bùn thoa
vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy.” Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì
nói: “Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát”;
kẻ thì bảo: “Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy?” Thế
là họ đâm ra chia rẽ. Họ lại hỏi người mù: “Còn anh, anh nghĩ gì về người
đã mở mắt cho anh?” Anh đáp: “Người là một vị ngôn sứ!”
Người Do-thái không tin
là trước đây anh bị mù mà nay nhìn thấy được, nên đã gọi cha mẹ anh ta
đến. Họ hỏi “Anh này có phải là con
ông bà không? Ông bà nói là anh bị mù từ khi mới sinh, vậy sao bây giờ anh lại nhìn
thấy được?” Cha mẹ anh đáp: “Chúng tôi biết nó là con chúng tôi, nó bị mù
từ khi mới sinh. Còn bây giờ làm sao nó thấy được, chúng tôi không biết,
hoặc có ai đã mở mắt cho nó, chúng tôi cũng chẳng hay. Xin các ông cứ hỏi nó;
nó đã khôn lớn rồi, nó có thể tự khai được.” Cha mẹ anh nói thế vì sợ người
Do-thái. Thật vậy, người Do-thái đã đồng lòng trục xuất khỏi hội đường kẻ nào
dám tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô. Vì thế, cha mẹ anh mới nói: “Nó
đã khôn lớn rồi, xin các ông cứ hỏi nó.”
Một lần nữa, họ gọi người
trước đây bị mù đến và bảo: “Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa. Chúng ta đây, chúng
ta biết ông ấy là người tội lỗi.” Anh ta đáp: “Ông ấy có phải là người tội
lỗi hay không, tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều: trước đây tôi bị mù mà
nay tôi nhìn thấy được!” Họ mới nói với anh: “Ông ấy đã làm gì cho anh?
Ông ấy đã mở mắt cho anh thế nào?” Anh trả lời: “Tôi đã nói với các ông
rồi mà các ông vẫn không chịu nghe. Tại sao các ông còn muốn nghe lại chuyện đó
nữa? Hay các ông cũng muốn làm môn đệ ông ấy chăng?” Họ liền mắng nhiếc
anh: “Có mày mới là môn đệ của ông ấy; còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông
Mô-sê. Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã nói với ông Mô-sê; nhưng chúng ta
không biết ông Giê-su ấy bởi đâu mà đến.” Anh đáp: “Kể cũng lạ thật! Các
ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt
tôi! Chúng ta biết: Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; còn ai
kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy. Xưa
nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh. Nếu
không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được
gì.” Họ đối lại: “Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm
thầy chúng ta ư?” Rồi họ trục xuất anh.
Đức Giê-su nghe nói họ đã
trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Người hỏi: “Anh có tin vào Con Người
không?” Anh đáp: “Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin?” Đức Giê-su
trả lời: “Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây.” Anh nói:
“Thưa Ngài, tôi tin.” Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người. Đức Giê-su
nói: “Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được
thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!”
Những người Pha-ri-sêu
đang ở đó với Đức Giê-su nghe vậy, liền lên tiếng: “Thế ra cả chúng tôi cũng
đui mù hay sao?” Đức Giê-su bảo họ: “Nếu các ông đui mù, thì các ông đã
chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói
rằng: ‘Chúng tôi thấy’, nên tội các ông vẫn còn!”
Suy Niệm:
Mù lòa có ý nghĩa tượng
trưng: tình trạng mê muội của những người sống trong tội và cố chấp. Sống trong
tội là sống trong bóng tối sự chết. Người cố chấp dù mắt vẫn sáng nhưng không
trông thấy vì bị những thành kiến, đam mê che lấp sự thật.
Muốn khỏi mù, trước hết
phải nhận ra tình trạng tăm tối của mình, rồi phải có can đảm từ bỏ; nghĩa là
phải đến với Ðức Giêsu bằng sự ăn năn và niềm tin, cụ thể qua bí tích giải tội.
Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đến thế gian để đem
ánh sáng cho chúng con. Xin cho chúng con được ánh sáng Chúa soi dẫn, để nhận
ra tăm tối mù quáng của mình. Ðồng thời chúng con biết khiêm nhường, tin tưởng,
cậy trông vào tình yêu nhân từ của Chúa. Ðể chúng con được ơn giải thoát. Amen.






